Đừng quên mình thi sỹ giữa cuộc đời gạo cơm đừng quên mình tha thiết giữa cuộc tình bão giông đừng quên mình là sông muôn đời tìm về biển ngày xưa biển đã hát câu à ơi ơi à... ta quên ta là ta một hôm ngồi ngơ ngẩn thương nhớ đi đâu mất chỉ còn lại...
Read More
Đến Phước Tích một chiều mưa lất phất, ấn tượng đầu tiên là con đuờng lát gạch đỏ uốn lượn quanh co và ngôi làng chìm trong tiếng chim hót gió reo, tuyệt nhiên chẳng có một tiếng nguời... Rồi những hàng cau thẳng tắp, những cây đa già không biết tuổi, bến nước vắng đìu hiu thưa...
Read More
Dậy thôi nào trời làm mưa cả tối Sớm mát trời đường phố chẳng còn xanh Dậy thôi nào ngắm một sớm trong lành Bên cửa sổ có cafe và sách... Rồi cũng đến thôi những cơn gió se lạnh Cho hằng đêm mình dưới phố lang thang Đường phượng bay khiến lòng thật dịu dàng Mắt sẽ...
Read More
Trời Huế dạo này hay mưa vào cuối chiều, khiến cho lòng dịu lại hoặc sẽ làm bão giông. Nhưng dù sao đi nữa, mưa cũng làm lòng mình có thay đổi, chuyển biến về cảm xúc. Không phải là đơ ra và chìm đắm trong những hoang hoải chẳng gọi được tên. Mưa-chiều-cảm xúc...
Read More
Hôm nay nghỉ một buổi không về Đường còn vấn vương nhà ai khói loang cay mắt Mai anh đi rồi chỉ còn dấu lặng Mạ ba buồn thằng Cườm không có em chơi Bữa cơm chiều thiếu bớt tiếng cười Thiếu cái xôn xao bàn cơm không đủ chỗ Sân thượng đêm trăng chẳng còn dám ngủ...
Read More