''Những ngày cuối
Huế tiễn tôi trong từng cơn mưa chiều
Huế nhẫn tâm
Huế chạm lay nỗi đau lòng người''
À, thì ra là Huế nhẫn tâm. Hay tại Huế muốn chiều lòng người, cũng không biết nữa.
Lang thang, lang thang...Lâu lắm rồi ko bắt gặp mình lang thang
Bỗng dưng nhớ một đứa bạn, một người chiến hữu đã rời Huế vào Sài Gòn. Bốc máy lên định nhắn: ê, con quỷ, ra Huế chơi. Lại thôi, thấy mình ngớ ngẩn thật.
Những buổi chiều ở Huế cứ thế trôi qua. Hoài niệm. Bâng Khuâng. Buồn.
Là khi mà không trả lời được câu hỏi: Làm sao để mình hạnh phúc?
Là đi đến tận cùng của cuộc tình. Người và ta lặng lẽ ngồi bên nhau. Liệu có an yên?
Là những ngày nhìn thấy mình trong gương, thấy đứa nào cười méo xẹo. U cha ơi, ai cười mà lành lạnh, thấy ghê.
Là những khi chạy xe đi trốn, nước mắt nhạt nhòa dưới phố. Tự hỏi ta khóc vì lẽ chi.
....
A, viết ra mới thấy mình đi xa quá rồi. Những cảm xúc mạnh cứ trào dâng (hoặc nhạt nhẽo)
Có đứa chiến hữu nào, rủ xuống phố, lai rai vài ly, vui rồi. Hỏi chi xa xôi, tìm chi xa xôi, đắt đỏ. Hạnh Phúc. Bình yên.
Hỏi rằng: "Hắn" có bình yên?
Trả lờiXóaBình yên là xa xỉ quá chú ơi. hè hè
XóaRứa hắn có hạnh phúc kg ?
Trả lờiXóaHoi vậy thôi ! Bình yên kg có ! Lấy mô ra hạnh phúc !
Hoi xong tự trả lời roi về !