14 thg 8, 2013

HÁT LÊN TA NHỚ ĐẠI NGÀN



Lật mãi một trang nhật ký chẳng sang trang
Để Về Nghe Gió Kể lên vai xõa nồng nàn
Cây Kơ Nia hình gì
Còn không biết

Lần giở mãi sử thi Đam San
Còn không thuộc
Ngày 28 tháng 06 viết vụng về: Ta nhớ Tây Nguyên
Rồi vẽ luênh loang lên thời gian câu nói: ''trong gùi của người bản xứ chứa rất nhiều điều thú vị''

Ô hay thiệt lạ
Hay tại con đường đất đỏ biết viết lên trái tim mình nhiều nốt nhạc
Hay tại những mặt người lúc xa thì nhớ lúc gần lại càng nhớ thêm
Biết khi nào thôi mong về nghe gió kể

Tháng sáu mong bạn
Lời hát quen ngập đầy căn phòng trống trải mỗi chiều không có mưa
Về đi ta, tiếng giục trong lòng rộn rã
Để gió kể cho nghe nhịp ngày ở nơi mà khi đến sẽ được đợi chờ thích thú bằng 17 giờ chòng chành

Hít no nê
Hương vùng cao trên tóc
Lòng sẽ rung như nhạc
Tim bật lời tự do

Yêu dập dồn nhưng chưa bao giờ thừa thải
Ta làm thân cỏ dại
Say bốn mùa thênh thang
Hát lên ta nhớ đại ngàn.

Huế, Tháng 6/2013

11 nhận xét:

  1. Kết đoạn này quá:
    "Yêu dập dồn nhưng chưa bao giờ thừa thải
    Ta làm thân cỏ dại
    Say bốn mùa thênh thang
    Hát lên ta nhớ đại ngàn"

    Trả lờiXóa
  2. Hát lên khi lòng quá buồn !
    Hát cho vơi nỗi nhớ !!!

    Trả lờiXóa
  3. Rể cây Kơ nia thì dài
    chỉ uống nước nguồn miền Bắc
    lá kơ nia che ngực em,lại che lưng Mẹ
    để đêm về Mì Tôm Sống nhớ đât đỏ Tây Nguyên !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi zồi, thơ chú Bình thì tụi con đành bó tay

      Xóa
  4. Qua nhà cô .........no bụng ! hehehehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà cô toàn tóp mở với cơm hến...

      Xóa
  5. "...Ta làm thân cỏ dại
    Say bốn mùa thênh thang..."
    Cái con bé này!!! sao cứ dành của chú?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con có giành đâu, chú cứ tự do say đi ạ! hehe

      Xóa